Hương của tết xưa

[dropcap]V[/dropcap]ới tay, cất chiếc áo khoác dày cộp treo trên mắc, mở rộng cửa để đón những tia nắng rụt rè xuất hiện trên bầu trời màu xám tro… Xuân đã về… mong manh… dìu dịu… Bỗng nghe trong gió thoảng mùi thơm của gạo nếp, đỗ xanh, mùi thanh thanh của lá dong tươi gột nước… Hương của Tết gợi về những hoài niệm thơ ngây…

Hương của Tết xưa ùa về trong kí ức là không khí rộn ràng chuẩn bị đón xuân. Năm nào con gái rượu cũng được ngồi vắt vẻo sau xe đạp đi sắm Tết với bố. Chợ Tết thu cả vào trong cái làn nho nhỏ bố treo bên ghi-đông xe: hộp mứt đo đỏ, gói chè “ba hào”, bao thuốc lá du lịch, cút rượu trắng, cân miến, miếng bì lợn xấy khô… Thế là Tết đã to to lắm!

Nhớ đến lâng lâng cái cảm giác cầm trên tay cành đào nhỏ xíu, cánh hồng hồng mỏng manh vẫy gió mà như đem cả trời xuân về nhà! Đào quê không dày cánh và to cành như bây giờ, nhưng cái vẻ mong manh lại gợi cả dáng xuân thon thon đương thì thiếu nữ. Không biết trẻ nhỏ bây giờ có còn niềm vui khi được sắm áo mới ngày Tết? Chứ nhớ lắm cái cảm giác vê vê tà áo mới còn sột soạt mùi hồ, màu áo xanh, đỏ rực rỡ như làm ấm cả khí xuân se se lạnh! Bố cưng chiều con gái rượu nên thường mua thêm cho chiếc nơ cài tóc kết bằng vải nhựa màu để làm dáng. Có thế thôi mà đã sướng run người, chạy khoe khắp khu tập thể. Tối nằm ngủ nơ vẫn cài mái tóc, tay vẫn ôm khư khư bộ quần áo mới mà ngủ giấc ngủ thần tiên!

Hương của Tết xưa với mâm ngũ quả
Hương của Tết xưa với mâm ngũ quả

Hương của Tết xưa ùa về trong kí ức là cảnh cả nhà tíu tít cùng rửa lá rong, vo nếp, đãi đậu, bóc hành… Rồi sung sướng vỡ òa khi được người lớn tặng cho một chiếc “bánh bé” mà để dành suốt mấy ngày tết như một món quà quý giá! Khó ai dám mạnh miệng tuyên bố bánh chưng ngày xưa ngon hơn bánh chưng làm sẵn bây giờ. Thậm chí bánh chưng làm sẵn còn đầy đủ nếp, đậu, thịt hơn ngày xưa ấy chứ. Thế nhưng, cái Tết có đầm ấm, đáng nhớ hay không đâu nằm ở bao nhiều gam thịt mỡ, bao nhiêu gram đậu, mà lại nằm ở cái việc bố mẹ cùng con tất bật gói bánh, rồi cả gia đình quanh quần bên nồi bánh với bao câu chuyện rôm rả. Tết phải gói bánh, vất vả trông nồi bánh, bày biện mâm ngũ quả, làm bao nhiêu việc theo phong tục truyền thống dân tộc thì mới gọi được Tết về nhà, mới có được cái không khí xuân tràn qua khắp nẻo.

Hương của Tết xưa với bánh trưng xanh
Hương của Tết xưa với bánh trưng xanh

Hương của Tết xưa ùa về trong kí ức là mâm cỗ cúng tất niên chiều 30 thơm nức nở và đậm ấm sắc màu. Nào bánh chưng xanh, dưa hành bóc nõn trắng tinh, nào canh miến măng lưỡi lợn, đĩa thịt gà vàng ngậy bên đĩa giò lụa dịu dàng… Năm nào cũng vậy, dù khó khăn, bận rộn đến đâu, mẹ cũng cố gắng chăm chút cho mân cỗ cúng gia tiên thật tươm tất. Bởi đó là đạo hiếu với tổ tiên. Nhớ cái khoảnh khắc thiêng liêng trước bàn thờ ông bà thoảng nhẹ khói hương… Mùi nhang trầm thật ấm, nồng thơm ra cả ngoài vườn, quyện vào những gốc đào, gốc chanh ngan ngát!

Nhớ đến xoa xuýt cái cảm giác chạy quanh bếp, hít hà con gà luộc vừa vớt ra rổ, còn bốc hơi nghi ngút. Rồi hai chị em xúm xít khi bố chặt gà, mắt hau háu chỉ chờ được bố chia cho mỗi chị em một chiếc còng mà cảm nhận hạnh phúc tết xưa thật giản dị đến ấm lòng! Rồi cả gia đình quây quần bên mân cỗ, điểm danh chẳng thiếu người nào. Ánh mắt bố mẹ dịu hiền hạnh phúc khi ngắm nhìn mấy chị em nào miệng, má, tay… đều bóng nhờn những mỡ… Âm thanh của Tết rộn vang tiếng cười nói xum vầy! Bữa cơm tất niên là nét văn hoá đã in đậm trong tâm trí nhiều người Việt và trở thành sợi dây liên kết chặt chẽ giữa các thành viên trong gia đình mỗi khi Tết đến! Bao xuân đã qua vẫn thèm đến nao lòng cái cảm giác hồi hộp, thiêng liêng, phấn chấn khi được dự bữa cơm tất niên và đón năm mới với những người thân yêu nhất. Điều đó lý giải vì sao quê hương, gia đình luôn là nỗi niềm nhớ thương da diết của mỗi người dân đất Việt!

Hương của tết xưa với mâm cỗ cúng tất niên thơm nức nở và đậm ấm sắc màu.
Hương của tết xưa với mâm cỗ cúng tất niên thơm nức nở và đậm ấm sắc màu.

Tết với những hoài niệm? Phải chăng mình đã già? Nhưng có lẽ ai đó sống sâu sắc với đời, với người, với những cảm xúc của chính mình sẽ đều có những phút giây hoài niệm diệu kì như thế. Bởi lẽ: “càng yêu thương lắm, càng nhung nhớ nhều”!

Xuân đã đến bên… thì thầm… thì thầm…