Thương nhớ mưa ngâu

Ảnh: Thùy Linh
Ảnh: Thùy Linh

Có đi qua ngày nắng bỏng rát, mới biết yêu thêm những cơn mưa. Cái buồn của mưa ngâu không làm ta ảm đạm mà ngược lại, ta thấy mình lớn thêm đôi chút. Ai đó bảo: buồn là dưỡng chất nuôi sự trưởng thành. Ta cho phép mình buồn vào ngày trời mưa ngâu. Dù chỉ là nỗi buồn vu vơ không gọi thành tên.

Tháng Bảy là tháng ngâu. Những cơn mưa chợt đến rồi cứ rả rích, dai dẳng như lưu luyến mãi chẳng nỡ rời. Dường như sau một mùa nắng đi nhanh, đi vội, mưa đã mệt với cái ào ạt, xối xả nên muốn chìm vào tháng bảy chậm rãi, suy tư. Lặng ngắm từng giọt mưa rơi trên cửa kính, bỗng thấy lòng mình cũng đang chuyển mùa…
Giọt mưa ngâu hay nước mắt ai nhớ nhau, khóc thương cho chuyện hợp tan, tan hợp. Ta nhìn mưa mà ngẫm nghĩ bao hoài niệm xa xăm, lại gửi vào đó hi vọng gặp gỡ, trùng phùng. Mưa cứ rơi trên những miền thương, miền nhớ…

Ngày mưa, cô gái tuổi 18 muốn đứng bên hiên nhà, ngồi cạnh cửa sổ, bên tách cafe, đọc vài trang sách hay lắng nghe một bản nhạc đã cũ. Còn gì tuyệt vời hơn? Mưa làm ngưng lại guồng quay vội vã của cuộc sống thường nhật để tâm hồn được đi rong. Cô gái ấy thích thú nhìn cây lá rung rinh, hít hà mùi đất ẩm, say sưa với cảm giác mát lành. Nếu mưa mùa hạ là bản nhạc sôi động trên sâu khấu lớn thì mưa ngâu có chăng là tiếng hát đầy chất tự sự của người nghệ sĩ đường phố không ai biết tên!

Thương nhớ nhất ngày mưa là bữa cơm gia đình. Trong thoáng mưa tạnh giữa các cơn dài, bà đội nón sang nhà hàng xóm xin khế về nấu canh chua. Bát cơm dẻo thơm bốc khói nghi ngút làm ấm đôi bàn tay bố mẹ đi làm về trong chiếc áo mưa ướt nhẹp. Sau này, khi học xa nhà phải ở trọ, ta cứ vấn vương mãi khói lam chiều nơi căn bếp nhỏ, hương vị canh chua của bà và ánh điện trắng ngà soi tỏ cảnh cả nhà quây quần bên nhau. Mưa ngâu rả rích suốt đêm khiến giấc ngủ đến thật tự nhiên, ngon lành. Ta kéo chiếc chăn ấm cho đứa em nhỏ nằm cạnh, mỉm cười ngắm khuôn mặt thơ ngây vẫn chưa biết đến cái bộn bề lo toan của cuộc đời phức tạp ngoài kia…

Tháng bảy mưa ngâu, ta tưởng như có thể đưa ta ra với được mùa thu, nhưng lùi một bước vẫn bắt gặp mùa hạ. Mưa ngâu chùng chình, quyến luyến. Mưa ngâu nhắc ta biết một năm đã qua quá nửa chặng đường, ta đã trao đi bao nhiêu yêu thương, có còn kịp để gói ghém những điều đang dang dở. Ngoài phố, người vẫn đi hối hả, ai chợt ngoảnh lại xem thứ gì đã vụt mất khỏi tầm tay?
Thương lắm mưa ngâu! Mưa ngâu đổ vào tháng bảy âm lịch đã thành quy luật của tạo hóa, năm nào cũng vậy thôi mà sao lòng chưa bao giờ hết bâng khuâng, thổn thức. Cứ muốn níu giữ mãi cơn mưa ấy để sống trọn vẹn với những nỗi niềm nhớ thương…

Tác giả: Nguyễn Thùy Linh – Chuyên Văn K21 THPT Chuyên Vĩnh Phúc