Mưa mùa hạ

Mưa - Ảnh: Thanh Minh
Mưa - Ảnh: Thanh Minh

Chẳng lạnh buốt tái tê da thịt như những cơn mưa mùa đông, cũng không phơi phới lòng người như mùa xuân, mưa mùa hạ ào đến bất ngờ mà vội vã đem đến cảm xúc trẻ trung và tươi mới. Tôi thích những cơn mưa mùa hạ. Mỗi lần mưa xuống, lòng tôi lại neo về giấc mơ dịu êm của một miền thương nhớ. Mưa tan vào trong kí ức, để lại nỗi sầu trên khóe mắt của những con người chạnh lòng tiếc nuối tuổi thơ qua…

Mưa. Một mùi đất ẩm bốc lên, đó là cái mùi dịu nhẹ, thuần khiết, không lẫn vào đâu được. Mùi của quá khứ, của yêu thương năm nào gọi về những ngày hè tíu tít rủ bạn ra đứng giữa trời mưa, chạy nhảy, nô đùa, đằm mình trong làn nước mát; những lần hối hả, bước vội đến trường trong trận mưa rào rào như trút nước; những trưa hè ngồi trước hiên nhà, nghe bà kể chuyện trong âm thanh của từng giọt mưa tí tách rơi… Những tháng ngày ấy sao mà trong veo, nhẹ tênh, yên bình quá đỗi để rồi trong lòng ai đó dù có vướng bận lo âu, đắng cay, thương tổn nhưng mỗi khi nhìn cảnh tượng ấy đều muốn quên đi tất cả và thản nhiên cười trong mưa, lạc quan, vô tư, “đùa” với mưa như một thứ niềm vui tuổi nhỏ. Hạnh phúc vô bờ.

Mưa. Một âm thanh của tự nhiên, của cuộc sống, ồ ạt, tầm tã rớt xuống, trở đi trở lại không biết bao nhiêu lần. Mưa lộp độp trên mái, mưa lách cách ngoài hiên, mưa ào ào trước ngõ, rồi có khi mưa râm ran trong trí não. Không gian càng tịch mịch bao nhiêu, người ta lại càng nghe rõ tiếng mưa bấy nhiêu. Từng giọt, từng giọt… “Rơi rơi… dìu dịu rơi rơi… /Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ…” (Huy Cận). Tiếng mưa giống như một bản nhạc êm đềm, ngọt ngào, tươi mát hòa lẫn với lời hát ru êm ái của mẹ đưa ta vào một giấc ngủ nồng say. Nhưng có đôi khi, tiếng mưa cũng dễ làm ta mềm yếu hay chơi vơi trong miền nhớ của tình yêu, của quá khứ. Dưới cơn mưa năm nào, có người tình cờ gặp nhau ánh mắt bồi hồi xao xuyến, cũng có người vội vã chia tay bờ vai khẽ run lên không chỉ vì mưa lạnh mà còn vì những cảm xúc lạ lùng trong tim.

Mưa. Một cơn mưa rào chợt đến rồi chợt đi cũng đủ để gột rửa lớp bụi mờ mịt, xấu xí còn vương lại trên cây cỏ, hoa lá, không khí… khiến chúng như bừng tỉnh, tràn đầy sức sống. Và con người cũng vậy. Một sức sống tiềm tàng, tươi mới trong thăm thẳm lãng quên nay mới có dịp trỗi dậy để tâm hồn người ta lại trở nên thanh mát, như vừa rũ bỏ được bao bộn bề của cuộc sống. Sau cơn mưa, ta bất giác cảm nhận được bao sự êm ấm mà rạo rực trong lòng, để rồi “cháy” hết mình với những công việc, những lựa chọn, những đam mê, sẵn sàng cho một con đường mới tràn ngập niềm tin, khát vọng.

Người ta vẫn thường ví von cơn mưa mùa hạ là cơn mưa của tuổi trẻ, bồng bột, ồn ào, sôi nổi nhưng cũng nhanh trôi qua; như thứ tình yêu của tuổi mới lớn, vụng dại, non nớt, trẻ con, chưa hiểu thấu được cuộc đời nên không thể bền lâu cùng năm tháng; như những sự lựa chọn cho tương lai, ta quyết định vội vàng để rồi lầm đường lạc lối; như những đam mê thuở ấy ta cứ nghĩ là đúng đắn, phù hợp, hóa ra những gì nhận lại chỉ toàn là đắng cay… Thế nhưng, tuổi trẻ là vậy, ta có quyền sai, sai để có cơ hội sửa và làm lại đúng hơn, để những năm tháng sau này không mắc phải những sai lầm đã cũ…

Giữa cái nắng oi ả, nồng gắt của mùa hè, người ta thèm lắm một trận mưa rào để xua tan cái bức bối trong không gian cũng như trong lòng người. Cũng có khi, mưa giống như nỗi buồn, khó khăn trong cuộc đời. Vì lẽ rằng, đi qua ngày mưa ta sẽ tới ngày nắng, đi qua bão tố ta sẽ đến được bình yên. Đi qua cơn mưa rào tuổi trẻ để từ đó ta biết trân quý từng giây, từng khắc của hiện tại.

Tác giả: Trần Thanh Minh/ Chuyên Anh 2016-2019 THPT Chuyên Vĩnh Phúc